Hồi còn lơ ngơ mới tập tành đọc truyện tiên hiệp, tôi nhớ mình đã từng mất cả tuần lọ mọ trên mấy diễn đàn, hỏi đi hỏi lại một câu: “Truyện Cổ Chân Nhân có hay không?”. Lúc đó, tôi cứ tưởng “Cổ Chân Nhân” là tên một tác phẩm nào đó lừng lẫy lắm, ai ngờ mãi sau mới vỡ lẽ, đó là bút danh của một tác giả. Nghe đến cái tên ấy, không ít người mới như tôi hồi đó sẽ nghĩ ngay đến mấy bộ kinh điển như Một Đời Tiên Ma hay Phàm Nhân Tu Tiên, nhưng mà khoan, đây là một câu chuyện hoàn toàn khác. Hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe, với tư cách một kẻ đã “cày” không biết bao nhiêu bộ truyện chữ, rằng Cổ Chân Nhân có thực sự đáng để bạn bỏ thời gian ra đọc hay không.

Cổ Chân Nhân là ai và câu chuyện mà ông ấy kể có gì đặc biệt?
Trước hết, phải nói rõ: Cổ Chân Nhân không phải là một cuốn truyện, mà là một tác giả chuyên viết thể loại tiên hiệp, tu chân. Ông nổi lên trong cộng đồng truyện chữ Việt Nam với những bộ truyện dài hơi, cốt truyện xoay quanh nhân vật chính từ tay trắng đi lên, gặp nhiều cơ duyên, đối mặt với vô số kẻ thù. Nếu bạn đã từng đọc Đạo Quân, Trọng Sinh Chi Cực Phẩm Tu Tiên, hay Hắc Bạch Vô Thường, thì chắc hẳn bạn cũng biết phong cách của ông ấy: viết rất “truyện chữ” – miêu tả tỉ mỉ, dài dòng, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ khiến người ta muốn đọc tiếp.
Cốt truyện của Cổ Chân Nhân thường không quá mới lạ. Nhân vật chính thường xuất thân thấp kém, có thể là một tên ăn mày, một kẻ phế vật, hoặc một người bình thường bị cuốn vào vòng xoáy tu tiên. Họ sẽ lần lượt trải qua các cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh… cho đến khi đạt tới đỉnh cao. Nhưng điều làm nên thương hiệu của Cổ Chân Nhân, theo tôi, là cách ông xây dựng thế giới quan. Nó không quá rộng lớn như Vũ Động Càn Khôn hay Đấu Phá Thương Khung, mà thiên về chi tiết hơn, từng cái bẫy, từng trận pháp, từng loại đan dược đều được mô tả như thể tác giả đã từng “nếm thử” qua vậy.
Tôi còn nhớ lần đầu đọc Đạo Quân, tôi đã phải dừng lại vài lần vì… lạc lối giữa mớ bối cảnh. Cảm giác như lạc vào một khu rừng rậm, cây cối um tùm, đường đi lối lại rối rắm. Nhưng càng đọc, tôi càng thấy thú vị, bởi vì chính sự rối rắm ấy lại tạo ra một không gian sống động, không đơn điệu như nhiều bộ tiên hiệp khác.
Điểm mạnh: Tại sao tôi vẫn lật từng trang dù biết nó dài?
Bạn biết không, có những bộ truyện đọc xong là quên ngay, nhưng truyện của Cổ Chân Nhân thì khác. Nó để lại một dư vị, kiểu như một bát phở bò đậm đà, dù hơi nhiều hành nhưng vẫn muốn ăn thêm. Tôi sẽ liệt kê vài điểm khiến nó đáng đọc:
Thế giới quan chi tiết và logic
Nhiều tác giả tiên hiệp chỉ chú trọng vào cảnh đánh nhau, còn Cổ Chân Nhân lại dành thời gian để xây dựng “luật chơi”. Ví dụ, trong bộ Trọng Sinh Chi Cực Phẩm Tu Tiên, hệ thống tu luyện được giải thích khá rõ ràng: từ năng lượng linh khí, cách hấp thụ, cho đến những hạn chế trong từng cảnh giới. Điều này làm tôi nhớ đến Phàm Nhân Tu Tiên của Vong Ngữ, nhưng cách viết của Cổ Chân Nhân có phần “dân dã” hơn, dễ tiếp cận hơn.
Nhân vật có chiều sâu, dù đôi khi hơi “một màu”
Nhân vật chính của ông thường không phải dạng “thiên tài” bẩm sinh. Họ là những kẻ tầm thường, nhưng nhờ sự kiên trì và một chút may mắn mà vươn lên. Tôi thích điều đó, vì nó gần gũi. Có một nhân vật tên là Lục Thiếu Du trong Đạo Quân – hắn không phải là người thông minh nhất, nhưng lại có cái gì đó rất “người”, biết sợ hãi, biết đau đớn, biết yêu thương. Đó không phải là một cỗ máy giết chóc vô cảm.
Nhịp độ truyện: Chậm mà chắc
Nếu bạn là người thích đọc truyện nhanh, kiểu “chương nào cũng có đánh nhau, mỗi chương là một trận”, thì có lẽ bạn sẽ thấy truyện Cổ Chân Nhân hơi… chậm. Nhưng với tôi, cái chậm ấy lại là cái hay. Nó giống như uống một ly trà đặc, cần nhâm nhi từ từ. Tôi từng đọc một bộ truyện khác, cốt truyện cứ ào ào như thác đổ, đọc xong chỉ thấy mệt mỏi, chẳng đọng lại gì. Còn Cổ Chân Nhân, ông để tôi có thời gian suy ngẫm, thậm chí có lúc tôi phải dừng lại để vẽ sơ đồ thế lực trong đầu.
Điểm yếu: Những “cạm bẫy” khiến bạn muốn bỏ cuộc
Nhưng đời nào có bộ truyện nào hoàn hảo? Cổ Chân Nhân cũng có những điểm yếu mà nếu bạn không biết trước, rất dễ ném điện thoại vào tường.
Dài dòng, đôi khi lan man
Đây là cái tội chung của nhiều tác giả truyện chữ, và Cổ Chân Nhân cũng không ngoại lệ. Có những đoạn ông miêu tả một trận đấu kéo dài 5-7 chương, trong khi thực chất chỉ cần 2-3 chương là đủ. Tôi nhớ có lần đọc Hắc Bạch Vô Thường, đến đoạn nhân vật chính luyện đan, ông tả chi tiết từng loại thảo dược, từng bước nấu, từng ngọn lửa. Mới đầu thấy hay, nhưng sau 10 chương vẫn chỉ xoay quanh cái lò đan, tôi bắt đầu thấy ngán. Cảm giác như đang xem một bộ phim mà đạo diễn cứ quay chậm mãi một cảnh.
Xây dựng nhân vật phụ có phần hời hợt
Nhân vật chính thì có chiều sâu, nhưng nhân vật phụ thường chỉ là “bối cảnh sống”. Họ xuất hiện, nói vài câu, rồi biến mất. Có những nhân vật nữ trong truyện của ông, tôi cảm thấy họ giống như những bức tượng trang trí hơn là con người thực sự. Họ yêu nhân vật chính, hy sinh vì nhân vật chính, nhưng động cơ thì mơ hồ. Điều này trái ngược hoàn toàn với các tác giả như Nhĩ Căn (với Tuyết Trung Hàn Đao Hành), nơi mỗi nhân vật phụ đều có câu chuyện riêng.
Kết thúc thường gây tranh cãi
Tôi không muốn spoil, nhưng phải nói thật: nhiều bộ truyện của Cổ Chân Nhân có cái kết khá “cẩu huyết”. Có người thích, có người ghét. Cá nhân tôi, sau khi đọc xong Đạo Quân, tôi đã phải ngồi im 10 phút để… tiêu hóa. Nó không phải là kiểu kết thúc có hậu hay bi thảm rõ ràng, mà nửa vời, kiểu như tác giả muốn để ngỏ cho độc giả tự tưởng tượng. Nếu bạn là người thích một cái kết “đóng gói” gọn gàng, thì đây có thể là một điểm trừ lớn.
So sánh với các tác phẩm tiên hiệp nổi bật khác
Nếu bạn đã quen với những bộ như Một Đời Tiên Ma (của Nhĩ Căn) hay Phàm Nhân Tu Tiên (của Vong Ngữ), thì Cổ Chân Nhân có thể coi là một lựa chọn “bình dân” hơn. Tôi sẽ so sánh nhanh để bạn dễ hình dung:
- So với Phàm Nhân Tu Tiên: Cả hai đều có nhân vật chính xuất thân thấp kém, nhưng Phàm Nhân có cốt truyện chặt chẽ hơn, ít lạc đề hơn. Cổ Chân Nhân thì thiên về cảm xúc và chi tiết, nhưng đôi khi bị “loãng” ở giữa truyện.
- So với Đấu Phá Thương Khung: Đấu Phá là “fast food” – nhanh, gọn, dễ tiêu. Cổ Chân Nhân là “bữa cỗ” – nhiều món, nhưng ăn lâu. Nếu bạn chỉ có 30 phút mỗi ngày, Đấu Phá dễ đọc hơn. Còn nếu bạn có cả buổi tối rảnh rỗi, Cổ Chân Nhân sẽ là người bạn đồng hành tốt.
- So với Tuyết Trung Hàn Đao Hành: Văn phong của Nhĩ Căn mang chất thơ, triết lý sâu sắc. Cổ Chân Nhân thì thực dụng hơn, ít “văn vẻ” hơn. Nếu bạn thích những câu nói “để đời”, hãy chọn Nhĩ Căn. Nếu bạn chỉ muốn một câu chuyện giải trí, Cổ Chân Nhân là đủ.
Tôi từng có một sai lầm là đọc Đạo Quân ngay sau khi vừa kết thúc Tuyết Trung Hàn Đao Hành. Cảm giác như từ một ngôi đền linh thiêng bước vào một quán cà phê ồn ào. Nhưng sau đó, tôi nhận ra mỗi tác phẩm có một giá trị riêng. Không nên so sánh chúng với nhau một cách cứng nhắc.
Ai nên đọc, ai không nên đọc?
Đây là phần tôi cho là quan trọng nhất. Dựa trên kinh nghiệm “cày truyện” của mình, tôi sẽ chia ra làm hai nhóm:
Những người nên đọc:
- Người mới bắt đầu với thể loại tiên hiệp: Nếu bạn chưa đọc nhiều truyện chữ, Cổ Chân Nhân là một điểm khởi đầu tốt. Văn phong dễ hiểu, cốt truyện không quá phức tạp. Bạn sẽ không bị “choáng” như khi đọc Một Đời Tiên Ma với hàng loạt khái niệm khô khan.
- Người thích đọc truyện dài, có chiều sâu: Nếu bạn không ngại bỏ ra vài tháng để theo dõi một bộ truyện, thì đây là lựa chọn lý tưởng. Mỗi bộ của Cổ Chân Nhân thường kéo dài vài nghìn chương, đủ để bạn “gắn bó” với nhân vật.
- Người yêu thích yếu tố “tu luyện” chi tiết: Nếu bạn là tuýp người thích tìm hiểu về các cảnh giới, đan dược, trận pháp, thì Cổ Chân Nhân sẽ làm bạn hài lòng. Ông không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Những người không nên đọc:
- Người thiếu kiên nhẫn: Nếu bạn dễ chán khi đọc những đoạn miêu tả dài dòng, hoặc muốn truyện phải “nhanh, mạnh, bạo” ngay từ đầu, thì hãy tránh xa. Bạn sẽ chỉ thấy bực mình.
- Người ghét kết thúc mơ hồ: Như tôi đã nói, nhiều bộ của Cổ Chân Nhân có cái kết không rõ ràng. Nếu bạn là người cần một câu trả lời dứt khoát, hãy chuẩn bị tinh thần.
- Người đã quen với văn phong “cao cấp”: Nếu bạn đã đọc qua những tác phẩm như Thiên Quan Tứ Phúc hay Ma Tôn (dù là đam mỹ hay không), bạn có thể thấy văn phong của Cổ Chân Nhân hơi “thô” và thiếu sự tinh tế.
Vậy, có nên đọc không? Lời khuyên chân thành từ một kẻ đã “cày” hết
Nếu bạn hỏi tôi bây giờ, sau khi đã đọc qua
Bài viết liên quan
- →Top Truyện Ngôn Tình Cổ Đại Hay Nhất Mọi Thời Đại: Danh Sách Không Thể Bỏ Lỡ
- →Review Truyện Đấu La Đại Lục 2: Có Đáng Đọc? Nội Dung, Nhân Vật và Cảm Nhận Chi Tiết
- →Review Truyện Cổ Chân Nhân: Bí Ẩn Đằng Sau Tác Phẩm Đình Đám
- →Top 10 truyện trọng sinh full hay nhất mọi thời đại không thể bỏ lỡ
- →Truyện Ma Đạo Tổ Sư có hay không nên đọc? Review chân thật từ A-Z